Bài Viết Y-Học

Ý Kiến của Nhà Văn Nguyễn Thị Thanh Bình Về Viết Chuyện

Nguyễn Thị Thanh Bình

Trả lời tạp chí Văn Học Hoa Kỳ
(số 131, tháng 3-1997)

...Viết đối với tôi dường như cũng bất ngờ như sự có mặt này. Nó bộc phát tự nhiên và đối với tôi đã không thể nào chống trả hay kháng cự nổi. Một đóm sáng, một đóm lửa nào đó đã thiêu đốt, làm rát bỏng một phía bên trong thì phải. Và như thế, viết đối với tôi có thể chỉ là thể hiện một phương cách ‘chữa bệnh’ hoặc băng bó lại vết bỏng tâm linh nào đó (cho dù vẫn có những lúc vụng về, tôi lại làm loang lở thêm những thương tích....dịu dàng).

Nghĩ cho cùng, tôi là con người chúa tham lam và ích kỷ. Tôi thích nhập vào nhân vật mình để có nhiều cuộc đời...để sống (trong khi mỗi người ta chỉ có một đời để sống). Tôi tự thỏa mãn những ‘vẻ đẹp’nào đó mà mình vốn khát khao kiếm tìm và cơ hồ chỉ gặp ở trong mơ tưởng, mộng mị.

Vâng, tôi tự cảm thấy nhà văn là người thích chơi trội, tranh giành quyền năng của Thượng đế. Sức mạnh ấy quyến rũ tôi !

...Riêng tôi khi viết một truyện ngắn thường thì phải có sẵn một chủ đề manh nha trong đầu trước đã. Tôi cũng cố gắng ‘đặt chút vấn đề’ trước khi viết để câu chuyện cứ thế dàn dựng theo đó cho dễ dàng. Viết tức là một cách thế bộc lộ , chia sẻ một điều gì đó với mọi người; thành ra không lẽ mình cứ viết khơi khơi ? Khi viết dĩ nhiên tôi phải ‘mê’ nhân vật sinh ra nó. điều này hệt như Erhenbourg đã nói, đại ý khi viết xong một cuốn sách thì có cái vui vì đã hoàn thành nhưng cũng có cái buồn là chia tay với những nhân vật của mình.

Viết truyện ngắn khó nhất là cái nhập đề cho mời gọi để dẫn dụ người đọc đi tiếp... đoạn đường trần với mình. Phần kết của truyện ngắn cũng rất quan trọng để kéo người đọc vào những cuộc hẹn hò kế tiếp ở những hồi sau, ở những truyện tới. Viết truyện dài cũng thế.

Làm thơ có lẽ không đến nỗi ‘khó tánh’như vậy. Chàng thơ của tôi vốn xuất hiện hết sức...ngẫu hứng. ’Hắn’ xẹt ngang như ...sấm chớp và trong khoảnh khắc ấy, tôi phải nhanh tay chụp bắt được. Khi đã chụp được thì hắn làm tôi ‘triệt tiêu’để khai mở ra những giòng thơ, rồi nếu chưa dàn trải ra được, con người tôi sẽ đờ đẫn suốt ngày và tối đến dám cùng chàng Thơ mộng du lắm. Cũng vui thôi!

Nguyễn Thị Thanh Bình




Số Lần Chấm:  
7

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,818
Nguồn:
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: 5
Người sửa: TVMT 9/9/2003; phuongcac 10/18/2002 4:36:26 PM