Bài Viết Xã hội

Đoản Văn Cho Kay

Trần Viết Minh-Thanh


Ta gần như nghẹt thở khi nghe giọng bạn thì thào: Kay cũng bị lại rồi, Gi ơi!
- Kay nói sao? Bị gì?
- Thì giờ nó lan lại rồi đó Gi.

Ta không có một lời nào, không biết nói gì hết. Chỉ có những câu hỏi rời rạc.
- Kay biết hồi nào?
- Tuần trước
- Làm sao Kay biết vậy?
- Nó nổi lên nách nhưng Kay tưởng mình bị đau, chỉ uống thuốc Tylenol thôi. Đến khi nó nổi lên cổ, thằng bạn cùng hãng cũng phải nói: Ấy cha, mi phải đi khám bác sĩ, lúc đó Kay mới giựt mình. Kay gọi cho ông bác sĩ (ung thư), Kay cancel hẹn với Chi, đáng lẽ đi khám Chi đó chứ! Tới bác sĩ, ổng cũng giựt mình. Làm biopsy rồi, họ nói nó vào limph nodes của Kay.

Ta rùng mình. Nguy hiểm quá! Ta không muốn nghĩ tiếp:
- Rồi chừ sao?
- Tuần sau gặp bác sĩ để coi có mỗ không.

Im lặng, lại im lặng. Không có gì để nói sao, bạn mi đó. Có gì để nói không Gi? Ta cảm thấy tức ngực, muốn òa khóc, nhưng nước mắt đâu mất rồi, cạn hết rồi, không lấy được một giọt...Qua làn giây điện thoại, bạn vẫn cười, giọng nhẹ nhàng. Ta muốn hét lên một tiếng, mà hét không nổi. Bạn ta gầy quá, mỏng mảnh quá, làm sao chịu đựng đây?

-Bây giờ thì sao?
-Bác sĩ nói phải qua sáu lần chemo đó Gi. Cứ cách ba tuần làm một lần. Mới đầu ổng nói cách hai tuần nhưng mà anh Kiu nghĩ Kay chịu khg nổi, nên đổi qua ba tuần.
- Nghỉ làm đi nhen!
- Bác sĩ cho nghỉ sáu tháng. Tên bạn cùng hãng nói "Thôi mi nghỉ hết năm đi"
- Ừ đừng đi làm. Đi làm mệt lắm đó. Chịu không nổi đâu.
- 11 năm mà nó trở lại, Gi ơi!

Mười một năm! Tại sao Trời không cho qua luôn. Ai cũng tưởng bạn thoát rồi. Bạn mỏnh mảnh quá làm sao chịu được đây? Mười một năm trước, bạn còn trẻ, tuy lúc nào trông bạn cũng yếu ớt, mỏng manh, nhưng còn trẻ, còn sức chịu được, lúc đó chắc bạn chưa tới ba mươi, còn quá trẻ! Nhưng giờ thì... Ôi, đời sao nghiệt ngã! Ta còn nhớ bạn đến thăm ta, dáng mềm như tơ, mong manh như mây trời. Nhưng khi nào bạn cũng khệ nệ mang một cái gì đó cho ta - "Gi ơi, ráng uống cái này đi, yếu sức chịu không nổi đâu. Gi ơi, thèm ăn gì, Kay đem tới ! Mì khô dầu hào Đà Lạt Bistro, bánh cuốn phở Tàu Bay, cháo cá Thành Mỹ... Sao Kay không mua cho Kay? Ồ không, Kay chỉ thích ăn cơm thôi. Ăn nhé, Kay dọn ra cho Gi ăn nhen! Rồi bạn loay hoay dọn, loay hoay rửa xong chén bát mới đi về. Thôi Kay ghé thăm Gi một tí. Kay lại chạy đi thăm Nga, hôm nay Nga về nhà rồi. Nga ra sao, Kay? Nga giờ yếu lắm, Gi ơi, xuống giường phải có người đỡ. Sao kỳ vậy, năm nay làm sao mà bạn bè mình tới mấy đứa đau ốm. Bệnh Nga nguy rồi - Ai cũng biết thế, nhưng nói ra đau lòng quá! Tội mấy đứa con của Nga quá! Cảm giác choáng váng, chơi vơi, mịt mù, bàng hoàng ... Giọng bạn lại vang lên, như rót vào tai... Ngày hôm qua Kay vào thăm Nga nữa. Nga không nói được chỉ gật đầu thôi. Nga lạ lắm, Gi à, hỏi mướn phim gì coi, Nga toàn coi phim rùng rợn thôi! Vậy à?"

Rồi cú phôn phải đến: Nga mất rồi. Khi nào? Ngày hôm qua, mà hay lắm Gi ơi, tự nhiên hai ngày trước Nga tỉnh hẳn, đòi gọi điện thoại chào tất cả anh chị ở Chicago. Nga gặp và nói chuyện với mọi người trước khi Nga đi. Nga đòi ăn kem Haagan Daez. Nga nói với tất cả bà con: Chắc đến lúc Nga đi thôi. Vậy đó, Nga biết trước là đến lúc Nga đi, Gi ạ. Kay có gọi cha tới làm lễ cho Nga. Ta thở ra, còn nghe giọng Kay nhẹ như hơi thở, giọng mà nhiều người tưởng nhầm là trẻ con mỗi lần gọi đến nhà Kay: Đã đến lúc Nga phải đi, vì Nga trở thành lệ thuộc vô nhiều người, một điều chắc chắn là Nga không thích. Thật là Trời bắt tội, Nga đang mạnh khoẻ, đi bộ hàng ngày, thế mà....

- Thứ tư Kay đi đưa đám Nga phải không, kể cho Gi nghe đi.
- Mọi người tới đông lắm. Bạn bè đủ hết. Mai nó khóc quá chừng luôn. Bất ngờ quá mà!
- Lan có đến khg?
- Có chứ, chính Lan đem Nga đi chụp hình sau khi Nga ở nhà thương về lần đầu tiên. Bây giờ mới có hình của Nga để trên quan tài đó. Mấy đứa con có biết gì không? Chỉ có đứa lớn thôi, đứa 12 tuổi thì biết, ba đứa kia không biết có hiểu gì chăng, có nhớ gì không. Bốn đứa con, bận rộn với công việc làm, với con cái... Nga của ngày nào, Nga tại sinh nhật con Lan, tay bồng tay bế. Út chồm lên, chồm xuống trên tay mẹ, ba đứa kia theo bố chạy lòng vòng. Thế nhưng Nga khỏe và yêu đời. Dáng Nga cao dong dỏng, lừng khừng, tỉnh tỉnh. Bạn bè nhìn Nga lắc đầu, nhưng Nga tỉnh queo. Còn bây chừ. Rồi chồng ra sao? Thì phải chịu đựng chứ sao? Mộ Nga nằm cạnh mộ ca sĩ Ngọc Lan. Vậy à?

Mộ của em, mộ vừa mới lấp
Có con chim nào hót trên cây.
Lời của chim chìm vào tiếng suối
Suối xanh lơ buồn khóc ai hoài


Làm sao mà bạn có thể vào nhà thương mỗi tuần mấy ngày với Nga thì ta đành chịu thua. Bạn can đảm quá. Nghe bạn kể ta đã rùng mình. Nhìn thấy một người bạn đang tuổi thanh xuân, yếu dần mòn không phải chuyện dễ. Bạn bè, ngay cả mấy cô em ruột cũng chỉ tới vài giờ rồi chuồn mất, thế mà Kay ở với bạn cả ngày, lấy ngày nghỉ chỉ để vào săn sóc bạn. Ta định rủ hôm nào bạn chở ta đi thăm mộ Nga, nhưng giờ đây, bạn đang đánh vật với căn bệnh quái ác trở về!

Nhớ thời kỳ ta đau, Nga nằm nhà thương, công việc sở rộn ràng, thế mà bạn chẳng bao giờ quên ta. Mấy ngày bạn lại gọi một lần, cho tin tức. Bạn hết nghỉ đi trông chừng Nga, lại chạy qua thăm ta. Nghĩ đến dáng mảnh khảnh, mình hạc xương mai của bạn, lòng ta thắt lại. Ta bị bệnh đã đành, ta ăn được, khi hết buồn nôn, ta ăn trả bữa vì vậy ta có sức chịu được. Còn bạn, bạn chẳng thích ăn thức gì, ngày mới quen nhau, cùng là hai cô sinh viên mới ra trường, đều là job đầu tiên, hai đứa nhí nha, nhí nhảnh, trưa có mấy chàng ghé qua rủ nhau đi ăn trưa, thứ sáu rủ nhau vô tiệm Tàu làm náo loạn, còn ngày thường, ta chỉ thấy bạn chỉ có món bánh mì kẹp giò cố hữu. "Ăn mãi một thứ có chán không Kay" . Không Kay chỉ thích ăn vậy thôi. Nhưng khi bạn mời bạn bè đến nhà thì bạn dọn đủ thứ món, cẩn thận, chu đáo từng li, từng tí, bún bò, bánh bèo, bánh bột lộc, đủ cả... Mới đầu ta tưởng bạn cũng người Trung như ta, về sau mới biết tại bạn lớn lên tại miền sông Hương núi Ngự, chứ bạn người Bắc chính cống một trăm phần dầu.

Thế rồi cuộc đời đưa chúng ta qua những thăng trầm. Bạn bị bệnh trước nhưng bạn chịu khó qua mấy lần chemo. Mười một năm, cả bạn và ta đều nghĩ bạn thoát rồi, qua rồi con số 10 năm thống kê. Ta mừng cho bạn, bạn mảnh khảnh yếu đuối quá. Đến lượt ta đau, thập tử nhất sinh, ta nghĩ lẩn thẩn thế mà không ngờ rồi đây anh em, bạn bè sẽ tiễn đưa mình trước cả, thế mà cuộc đời không biết đâu chừng, ta qua mấy lần hóa trị, xạ trị, đi có người phải đỡ, ngồi xe lăn, cho đến đứng dậy đi tà tà trong vườn, từng bước một. Và giờ đây ta ngồi viết về bạn và Nga... Nga đó, trẻ, yêu đời, từ khi phát bệnh rồi chỉ có ba tháng sau thôi, là vĩnh viễn từ giã chồng con, bạn bè, để bạn bè tới ngơ ngác tiễn đưa, lúc đó ta nằm bệnh viện hình dung buổi lễ tại nhà thờ, với lũ bạn gái năm đứa cùng đi ăn trưa ngày nào...

Đêm đã về khuya rồi, đêm vắng lặng.. mà sao ta vẫn chưa khóc được. Ta sợ gặp bạn ta lại òa lên khóc. Bạn hiền ơi, bạn hiền ơi ... Ta đang cầu nguyện cho bạn đây ....


Số Lần Chấm:  
7

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,332
Nguồn:
Đăng bởi: Ngô Đồng (1/29/2005)
Người gửi:
Người sửa: TVMT; Ngô Đồng;