|
(Cho người phụ nữ (người Việt) không quen, lang thang ăn bờ ngủ bụi trên hè phố Garland .....)
Tuyết treo trên đầu cây Băng giá những ngọn sầu Phương trời lạ Ngợp nỗi bơ vơ
Cô đẩy xe đi về đâu Về đâu dưới chân mây Thấm ướt phũ phàng Về đâu trong đêm tối Gậm mối thương đau ?
Lệ không còn Để khóc than cuộc đời Vui cũng không còn Để hầu nhân gian Và tóc cô phai như nhan sắc kia Tàn tạ Đục mòn Bao vết thương
Cô không màng nữa ư Mà lết chân hoang trên đường phố buồn tênh trời đông tuyết Ngã nghiêng thân điên dại Lột hồn này Phơi gió nọ Ủ ê Treo mảnh trăng tàn phế trên khuôn công viên Còn chi để thề nguyền Còn chi để than van .......
Tôi không thể làm kẻ bàng quang Nhìn cô -khô nước mắt- ngậm bất đắc chí Lội trong đọa đày Tôi cũng không làm quan tòa Phán xét cân đo Bởi chúng ta -làm người- rất nhiều oan trái Rất nhiều mưu toan rất nhiều nan giải
Rét quá mùa Christmas Hãy cho tôi lấy đôi tay làm ngọn lửa hồng Ôm sưởi đời cô trong giây lát Hãy nhận trái tim tôi Làm nơi trú ẩn Hãy cho tôi ru Lời ru rất nhỏ - mà tự đáy lòng cô mãi thèm nghe -
.... Ầu ơ Chim kia dẫu có lạc đàn Núi kia dẫu có bạt ngàn sá chi
Hãy đến với tôi Hãy đến với tôi đi Hỡi người phụ nữ lạc lòai Cơm bữa đói bữa no Bụi trần dày trên ngấn cổ
Hãy đến với tôi Cho tôi được vá Mảnh hồn cô tơi tả Cho tôi được băng những vết hằn cô ấp ủ Không-nói-được (Hay không-thèm-nói) Cho tôi được dìu cô đi Trở về Con người lành lặn cũ
Ngày mai Khi mặt trời rọi tia nắng đầu tiên vào năm hai ngàn không không chín Cô sẽ vươn vai đứng dậy Can đảm trực diện với đời Sống nốt kiếp làm người Cho đáng con người ...................
HKKM 12/12/08
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|