|
( Có lời Nguyện, Biến mình thành pho sách Bản chính của đời. Em, không bỏ sót chữ nào) Phút thảnh thơi thấy trời rũ áo sương Mây rong ruổi rồi đứng im thư giãn Chòm mây, chòm cây, đều thanh thản Đôi lúc đã ghé về với người mỗi sáng mai Có cốc nước mưa trời, tôi cầm trên tay Món quà, chứa bốn mùa về. trong vắt Những sâu lắng không vần, không điệu Chất chứa nhịp đời, bổi hổi trong nhau Mỗi sáng, mỗi đêm gõ cửa hồn hối hả Lay động tôi, khi đọc những nguồn cơn Cảm nhận dội về : da thịt mình nóng, lạnh Đêm của người, sao? ngày tôi cháy tâm tư Bể khổ từ ngàn xưa : vô lượng, vô biên Tôi hay người? phải lẩn vào bận rộn Hững hờ thơ, nghiệt ngã với chính mình Một ít sượng sùng vẫn có nhiều, lấp lánh Tôi hỏi tôi : ngữ âm hay ngữ nghĩa? Là hỏi câu, hỏi chữ mỗi khi tôi đọc Hơi thở, trái tim, khi đang cầm viết - Độc thọai riêng, Người tri kỷ cùng tôi? Như Nguyện
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|