|
Anh vẫn thích những ngày còn bé nhỏ Những chiều mưa buồn trốn học theo em Ôi! Truờng Trưng Vuơng áo tím ngoan hiền Mà thuở đó anh thuờng qua rất vội Anh lét lút như một nguời có tội Anh rụt rè như thuở mới muời hai Anh nguớc nhìn em tóc xõa bay dài Rồi một thoáng anh nhìn đi chỗ khác Em bé nhỏ không bao giờ tàn ác Chủ Nhật buồn cho anh nhớ làm sao Anh rưng rưng nghe tình cảm dâng trào Và tập viết tên mình trên sách vở Anh nhẹ hái một cành hoa tím nở Thuở ban đầu anh thầm lăng trao em Anh chờ em khi đuờng phố lên đèn Vuờn Bách Thảo ngoan hiền trong giấc ngủ (Anh câm nín đi trong lòng vũ trụ) Những vì sao buồn rét muớt xô quanh Những cánh hoa me nằm ngủ bên đuờng Anh thầm lặng đi bên truờng áo tím Em bé bỏng đôi môi hồng đỏ chín Anh ghét thầm bà giám thị phạt em Mắt long lanh em buồn bã bên thềm Anh đau đớn nhìn em mà chả nói Hoa và lá thầm thì khẽ hỏi Em có buồn ... em có ghét anh không ? Trời đang mưa sao gò má em hồng Mai anh đến đợi chờ em nữa nhé!
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|