Thơ (Chưa Xếp Loại)

Bờ Bến

Thế Nhân


Như là sông xuôi theo giòng đi mãi
Có bao giờ em ngoảnh lại thương tôi
Bao mưa nắng tôi vẫn bên bờ ấy
Đợi ai đây mà đứng mãi bên đời

Nặng lòng sao em những lần yêu cũ
Từng cuộc tình bấy nhiêu ánh sao rơi
Buồn đến thế, buồn bao giờ mới đủ
Để vàng phai nắng úa mãi một thời

Chờ em về hồn nhiên như cây cỏ
Chung nỗi buồn chắc cũng bớt đơn côi
Nghiêng tóc ngắn em che bên trời gió
Mù khơi nào chẳng lạnh mãi trong tôi

Thế Nhân


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 868
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: dienvy
Người sửa: phuongcac 9/8/2002 9:17:44 PM