|
ngồi xuống cạnh vực-giờ-khắc một cuối ngày ném từng viên-sỏi-trầm-luân-đời-mình-nụ-cười-đi-lạc, đếm một... hai... ... năm mươi chín... ... sáu mươi ba... ... bảy mươi lăm... ... một trăm mười chín... ... hai trăm bảy mươi tám... ... ba trăm sáu mươi bốn... ba trăm sáu mươi lăm... và lắng nghe vọng từ đáy sâu những âm thanh hỗn độn/nhu mì/cấp bách/rời rạc, gạn lọc trong lỗ-tai-ký-ức: tiếng khóc sơ-sinh-tôi, tiếng cười hồn-nhiên-tôi, tiếng thét phẫn-nộ-tôi, tiếng nén nhẫn-nhục-tôi, tiếng đi/về của thương-ghét-tôi, và tiếng nói lặng im của sự-có-mặt-của-một-người-không-có-mặt.
nhận chân dung diện mình: một cô bé bàng hoàng trước cầu vồng bóng đêm rực sáng một người đàn bà lộng lẫy âm thầm với sắc đẹp mình khi soi mặt trước tấm-gương-trái-tim-lại-một-lần-biết-cảm-xúc-với-tình-yêu , treo giữa mặt-trời-đam-mê và mặt-trăng-huyền-mật.
ngồi xuống cạnh vực-giờ-khắc một cuối ngày lắng nghe mình từ đáy sâu nhận chân - thời gian là giọt sương sáng, tình yêu là cầu vồng đêm. và hắn là viên sỏi người đàn bà ném xuống mặt-hồ-trái-tim-từ-lâu-phẳng-lặng, để cô bé nhìn những vòng nước loang lăn tăn phản ảnh mình. thấy lại nụ cười.
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|