|
Nhạc Bán-Cổ Ðiển

Tôi khởi sự soạn lời ca tiếng Việt để hát với nhạc Âu Mỹ khi tôi vừa bước vào tuổi 15, 20. Khi đó, ở Việt Nam, phong trào cải lương, cải cách trong văn học nghệ thuật đã ra đời. Thơ Mới đã có mặt với những thi phẩm của Lưu Trọng Lư, Huy Cận, Xuân Diệu v.v..., đồng thời Cải Lương Nam Kỳ cũng đang dần dà xâm chiếm sân khấu của Chèo Cổ, Tuồng Cổ... Về Âm Nhạc, để thay thế cho nhạc cổ, qua những bài ta theo điệu Tây của các nghệ sĩ Năm Châu, Tư Chơi... một nền nhạc mới đang trong thời kỳ chuẩn bị (Nhạc Cải Cách) để sẽ tiến tới thời kỳ thành hình (Tân Nhạc)...
Trong khi các nghệ sĩ kể trên chọn nhạc bình dân Pháp để soạn lời thì tôi chọn nhạc cổ điển Âu Tây để ca hát. Loại nhạc valse của Johann Strauss tuy là nhạc cổ điển nhưng có bài được phổ biến dưới hình thức ca khúc phổ thông. Ngoài bài valse bất hủ là LE BEAU DANUBE BLEU, Johann Strauss có một bài valse khác cũng được nhiều người biết đến là bài WHEN WE WERE YOUNG. Tôi soạn lời ca tiếng Việt để hát chơi trong đám bạn bè. Ðây cũng là lúc tôi phổ nhạc bài thơ CÔ HÁI MƠ của Nguyễn Bính tại Hưng Yên sau khi thôi học tại Trường Cao Ðẳng Mỹ Thuật Hà Nội.
Khúc Hát Thanh Xuân When We Were Young
Ngày ấy khi Xuân ra đời Một trời bình minh có lũ chim vui Có lứa đôi, yêu nhau rồi Hẹn rằng còn mãi không nguôi Nhạc lắng hương xuân bồi hồi Như vì tình ai tiếng hát lên ngôi Nói với nhau, yêu nhau rồi Một ngày còn mới tươi môi. Rồi nắm tay cùng nói vui Những câu êm êm không rời vai. Rồi lả lơi, hình dáng ai Khuất xa biến vào nẻo khơi. Từ đó khi xuân tái hồi Cho bùi ngùi thương nhớ tới xa xôi. Nhớ tới câu thương yêu người Một ngày tuổi mới đôi mươi.
Vào tuổi tôi, ai mới bước vào âm nhạc thì cũng đều mê nhạc cổ điển Tây Phương. Tôi có cái may là có một người anh đi du học bẩy năm ở bên Pháp. Khi hồi hương, người anh mang về nhiều đĩa hát loại 78 tours, tất cả là nhạc cổ điển. Tôi đã nghe và đã thuộc lòng nhiều bài được coi như bất tử, chẳng hạn bài SÉRÉNATA của Toselli. Bản nhạc Ý đại lợi này thì quá đẹp, lại có thêm lời ca tiếng Pháp rất hay, cho tới hôm nay tôi còn nhớ:
Viens, ce soir si doux Et l'heure est heureuse On sent la caresse Des mots d'amour Qu'on écoute à genoux...
Tôi hát bài này từ khi mới 14, 15 tuổi nhưng cho mãi tới năm 1942 hay 1943 tôi mới soạn lời Việt.
Chiều Tà Sérénata Nhạc : Enrico Toselli - Lời Việt : Phạm Duy
Lắng trầm tiếng chiều ngân Nhạc dặt dìu ái ân Người ôi ! Nhớ mãi cung đàn Năm tháng phai tàn Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng Ðã quên hết sầu chưa Lời này là tiếng xưa Quỳ dâng dưới nắng phai mờ Bên gối ơ thờ Ôi tiếng tơ tình mong chờ Chiều êm êm đưa duyên về người Ðàn triền miên nắn tiếng sầu đời Người hỡi ! Ðến bên tôi nghe lời xao xuyến Như chuyện thần tiên. Niềm mơ xưa là đó Cho ta nâng niu lời ca Chiều mơ không gian Hờ hững cõi Thiên Ðàng Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà Nhạc chiều của chúng ta Là câu ân ái muôn đời Bóng đã xế rồi Hãy nép trong lòng cõi đời. Tình Yêu mãi mãi...
Vào lúc đầu đời, tôi cũng như Văn Cao và các nhạc sĩ trẻ khác thường hay nói tới cây đàn, cung đàn, tiếng đàn. Do đó mà trong bài nhạc chiều của Toselli này, tôi nói tới tiếng đàn triền miên nắn tiếng sầu đời... Cũng như về sau này trong sáng tác, nếu tôi hay nói tới những buổi chiều thì đó là vì tôi bị ảnh hưởng của các bản mộ khúc, dạ khúc của các nhạc sĩ cổ điển. Người Âu Phương dùng chữ sérérade, sérénata để nói lên cái sérénité tức là sự trầm lặng của chiều.
Thế rồi tôi bỏ nhà đi theo gánh hát rong và trước khi lên sân khấu hát nhạc cải cách để trở thành ca sĩ đầu tiên của nền Tân Nhạc thì tôi đánh guitare trong ban nhạc tiền trường (avant scène) của một gánh hát rong có cái tên là gánh ÐỨC HUY - CHARLOT MIỀU. Ban nhạc phải tấu nhạc trong lúc hạ màn và có khi phải đệm đàn cho tài tử đánh kiếm trên sân khấu nữa... Tôi được làm quen với loại nhạc khiêu vũ (musique de danse) và soạn lời cho những bài như LA PALOMA, LA CUMPARSITA vân vân... Bài LA CUMPARSITA là một bài tango nổi tiếng trên thế giới, dù nó không phải là nhạc cổ điển nhưng tôi cũng cho vào mục này vì nó nằm trong dĩ vãng cổ điển của tôi và nó sẽ dẫn tới bài TÌNH KỸ NỮ mà tôi soạn về sau để ghi lại mối tình giang hồ giữa tôi và một vũ nữ:
Vũ Nữ Thân Gầy La Cumparsita
Ðàn đã khơi rồi, trong lúc đêm tàn rơi Ðàn khóc ai hoài, cho héo hon lòng tôi Ðàn nhớ nhung người, như sắc hương tàn phai Ðàn cố nuôi lời, cho giấc mơ còn lơi Ôi ! Nghe tiếng đàn réo mà thương người Nghe tiếng cười reo xót xa đời Nhớ nhung đau thương mà thôi Người vũ nữ, người xưa mến thương ơi Nhớ tới hương đêm kinh đô chưa qua đời Nhớ tới đôi môi nụ cười Nhớ tới xa xôi, nay đã xa rồi. Người vũ nữ ngồi bên cốc lên men Bát ngát hương môi cho anh say mềm Nhịp nhàng gieo trên sàn êm Rộn ràng nghe bao lời điên Của khách giang hồ say triền miên. Ta ghì cho tan vỡ trái tim này Cho người ăn chơi nhíu đôi lông mày Ta cười cho xanh ngát kiếp lưu đầy Cho người vũ nữ khóc tấm thân gầy. Chưa nói yêu nhau mà lòng đã đau Chưa nói mê say mà tình đã bay Chưa biết môi em mà hồn đã quên Ðã qua một đêm...
Cho tới năm 1949, tôi lập gia đình với Thái Hằng ở Chợ Neo Thanh Hoá và vì Thái Thanh, lúc đó còn bé lắm, thích hát nhạc cổ điển cho nên tôi soạn lời ca cho những bài DẠ KHÚC (Schubert), DÒNG SÔNG XANH (Johann Strauss), TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA (Curtiss) v.v... để cho cả hai chị em hát.
Với bài DẠ KHÚC, tôi biết rằng Schubert đã phổ nhạc một bài thơ Ðức thành ra bản nhạc chiều nổi danh này. Tôi cũng biết rằng bản dạ khúc của nhạc sĩ Ðức Quốc nói thẳng vào cảnh vật và con người. Nhưng với lời Việt, với tình cảm Việt, tôi không dùng ngôn ngữ trực tiếp để nói lên cái sầu của những buổi chiều trong không gian Việt Nam và trong lòng tôi.
Dạ Khúc Sérénade Nhạc Franz Schubert - Lời Việt : Phạm Duy
Chiều buồn nhẹ xuống đời Người tình tìm đến người Thấy run run trong chiều phai. Vẻ sầu của đoá cười Tình bền của lứa đôi Thoáng hương trong chiều rơi. Chiều nay hát cho xanh câu yêu đời Cho người thôi khóc thương ai Cho niềm yêu đến bên tôi. Chiều nay lỡ ghé môi trên mi sầu Ru người qua chốn thương đau Cho làn nước mắt chìm sâu. . . . . . . . . . . Tình đời toả mát màu Chiều nay là lúc đầu Nói cho nhau nghe đời sau. Nhẹ nhàng người đắm sầu Kể lể chuyện kiếp nao Có ai chia lìa nhau. Một ngày đó tóc mây đã phai mầu Có chờ ta oán trách đâu Có vì duyên kiếp không lâu. Ðời sẽ thấy chúng ta sống không cầu Cho tình cứ úa phai mau Cho người cứ mãi phụ nhau. Dù một ngày đời sẽ vỡ tan rồi Người về khuất chân trời Nhớ nuôi cho hương một chiều Vương vấn đời (hừm......) Cuộc tình vĩnh viễn xa vời Chỉ còn thương nhớ mà thôi Bóng tối buồn không lời.
Trong kháng chiến, vào năm 1946, tại Lào Kay, tôi soạn bài BÊN CẦU BIÊN GIỚI với tinh thần viễn mơ, mong được sống trong lòng người đẹp Tô Châu hay là chết bên bờ sông Danube. Mấy năm sau, tôi soạn lời cho bài DÒNG SÔNG XANH, và thấy rằng tôi không cần thiết là phải chết bên dòng sông đó. Quả là như vậy : bốn mươi năm sau, tôi thực sự tới thăm con sông Danube (và năm mươi năm sau, tôi được gặp thêm người đẹp Tô Châu):
Dòng Sông Xanh Le Beau Danube Bleu Nhạc Johann Strauss - Lời Việt : Phạm Duy
Một dòng xanh xanh, một dòng tràn mông mênh Một dòng nồng ý biếc, một dòng sầu mấy kiếp Một dòng trời xao xuyến, một dòng tình thương mến Một dòng còn quyến luyến, một dòng nhớ Quay về miền đời lúc mơ huyền (HẾT ở đây) Ánh dương lên xôn xao, hai ven bờ sông sâu Cười ròn tiếng người, đẹp lòng sớm mai. Những cô em tươi môi ngồi giặt yếm yên vui Thả ý thắm theo người chở gió về suôi. Hát vang lên cho vui, cô nàng ngồi bên tôi Ðời là khúc nhạc, đời là tiếng thơ Nước sông reo như ru cuồn cuộn sóng trôi xa Là tiếng hát mơ hồ mời đón lòng ta. Sông về sông dào dạt ý Hát tang bồng theo tầu mà đi Ai giang hồ sau ngàn hải lý Lỡ tình duyên nơi đâu đó ghé qua kinh kỳ. Ôi, mắt em hoe như mây chiều rơi, rơi vàng lòng đời. Ôi, mắt em xanh như đêm dài, để người quên kiếp mai. Sông về, sông cười ròn tiếng Yêu mối tình bên bờ Thành VIENNE. Ðôi giang hồ quay về bờ bến Ngỡ mình vui trong ánh sáng muôn sao Thiên Ðàng. Ngày ấy, có tiếng ai khoan hò thuyền về. Ngày ấy, có dáng em soi dòng chiều hè. Ngày ấy, có tiếng ta hát gọi tình về Nước sông miên man trôi đi. Ngày ấy, lúc đến với em một lời thề. Ngày ấy, lúc nói với em một chuyện gì. Ngày ấy, lúc vui cuộc sống nhịp tràn trề Nước sông miên man trôi đi. . . . . . A á a a a a a a a a ! Em ơi ! Em ơi ! Yêu đi ! A á a a a a a a a a ! Có sóng nước trên sông ghi. A á a a a a a a a a ! Em ơi ! Em ơi ! Ra đi ! A á a a a a a a a a ! Nước cũ đón đưa về...
Bài BEAU DANUBE BLEU còn có một đoạn sau rất hay mà tôi có soạn lời Việt. Tiếc rằng khi Thái Thanh-Thái Hằng và ban Thăng Long lăng xê bài này, họ đã không hát đầy đủ tất cả lời ca:
Người hỡi ! Ánh trăng rụng không tới nước. Vì đêm rét mướt, dòng sông lắng câm. Người hỡi ! Giúp nhau mở đôi mắt ướt Ngắm cầu nhớ sông im cúi gầm. Ði về đâu ? Ði về đâu ? Nước lặng khô cứng đờ. Màn tang buông tuyết phủ. Người ơi ! Ði về đâu ? Kiếp tù đầy nước giá Xót thương cho cây khô nghèo. Rồi đàn chim xanh từ trời thanh về vờn quanh. Gió Ðông chết ngoài sông mới, mùa Xuân tới. Ai mơ hồ ngủ kỹ, mau ra đời. Bông hoa đầu rụng rơi trên sông xanh lơ. Ði ! Ta đi, cùng đi theo sông, vờn sóng nước biếc. Theo nhịp sóng vui tưng bừng. Sông vi vu ù u... vui nghe tầu hú... u hú. Sẽ đưa ta đi nơi xa mờ Cùng đi, vào Thương với Nhớ. (trở lên đầu để HẾT)
Bản ca nổi danh của nước Ý là BACK TO SORRIENTO cũng được tôi soạn lời Việt với cái tên TRỞ VỀ MÁI NHÀ XƯA tại Chợ Neo, Thanh Hoá. Lời ca nói lên phần nào sự mệt mỏi của con người trong kháng chiến, mơ tới ngày được trở về với cái bình thường của mình. Bài này có thêm chút không khí Bồ Tùng Linh vì tôi là người Á Ðông:
Trở Về Mái Nhà Xưa Back To Sorriento Nhạc : E. Curtiss - Lời Việt : Phạm Duy
Về đây khi mái tóc còn xanh xanh. Về đây với mầu gió ngày lang thang Về đây xác hiu hắt lạnh lùng. Ôi lãng du quay về điêu tàn. Ðâu tiếng đàn ngoài hiên mưa ? Và đâu bướm tơ, vui cùng mùa ? Một mùa Xuân mới, mắt êm nắng hào hoa. Về đây nghe tiếng hú hồn mê oan. Về đây lắng trầm khúc nhạc truy hoan. Về đây nhé ! Cắm xong chiếc thuyền hồn Ôi thoáng nghe dây lòng tiếc đờn. Mái tóc nhà lưu luyến vạt trăng xanh. Nếu mưa về yêu lấy hạt long lanh. Chờ mong nắng cho tươi đời xuân xanh. Người xa vắng biết đâu nấm nhà buồn Ðốt ánh đèn in bóng vào rêu xanh. Sẽ thấy cười tan vỡ hồn đêm thanh. Và nghe thấy kiếp xưa bước nhẹ về Ðang khóc than trên đường não nề. Thôi nhé đừng hoài âm xưa Giọt mưa đã gieo trên thềm nhà Người ngồi im bóng Lắng nghe tháng ngày qua.
Cũng trong thời gian này, tại Chợ Neo, Thanh Hoá, tôi soạn thêm những bài như MỐI TÌNH XA XƯA (Brahms), SẦU (Chopin), HẮT HIU (Les Millions d'Arlequin) v.v... là những bản nhạc cổ điển đã ám ảnh tôi từ khi tôi chưa bước chân vào nghề ca hát. Trần Dạ Từ, người chủ trương nhà xuất bản THƯƠNG YÊU về sau có ấn hành một nhạc tập nhan đề MƯỜI BỐN BẢN TÌNH CA BẤT TỬ với những bài lời Việt đó. Theo tôi, MỐI TÌNH XA XƯA là một mối sầu man mác, toả ra ngoài.
Mối Tình Xa Xưa Célèbre Valse De Brahms Lời Việt : Phạm Duy
Trong chiều dần im hơi Người ngồi thương nhớ bao ngày vui Một ngày xưa cũ, đời còn đương tơ Là ngày hai đứa chúng ta còn thơ. Chiều hè êm du, tràn ngập hương mơ Cuộc tình đôi lứa như bài thơ Gần người yêu dấu, mộng về xôn xao Và hồn như cất cánh bay về đâu Lời thề bên nhau, tình nồng đêm thâu Cả một vừng sao làm tròn duyên nhau Người từ phương nao ? Trở về cho ta hết u sầu. Yêu người là không nguôi Trầm mình trong thú đau thương người ơi Cuộc tình duyên cũ, dù thời gian qua Mà lòng thương nhớ vẫn chưa hoen mờ. Chiều buồn không đâu Ngậm ngùi thương nhau Ðời vì trôi mau mà đành quên sao Trở về cho hoa không phai mầu Yêu người là không nguôi Sầu tình chan chứa trong chiều rơi Nhạc lòng êm ái dù đời tàn phai Mà còn mãi mãi ngân trong đêm dài.
... trong khi, bài TRISTESSE của Chopin, theo tôi nghĩ, nói lên mối sầu nội tâm.
Sầu Tristesse Nhạc : Frederic Chopin - Lời Việt : Phạm Duy
Vương sầu nơi nao Ý thắm tàn mau Chưa nguôi yêu dấu Mắt đã hoen mầu thương đau, Khóc lúc đêm thâu Ôi tiếng lòng lơ láo đón làn nước mắt ngày nào. Khúc tình đầu, hẹn về sau. Lắng về môi xưa, bỗng thấy buồn đưa Xa xôi là nhớ, lúc duyên ra đời trong mơ Tiếng hát đương tơ Ta muốn níu em về với dòng châu Ta hướng hết u sầu đến đời sau Ta muốn tìm mau tới cõi nào nương náu. Cho ta vừng sao, giá băng như niềm đau Xót xa như tình mới (Khóc cười cho) Tâm hồn lên khơi, Sẽ thấy sầu nguôi Cho ta tìm tới kiếp vô biên chẳng tàn phai Cất tiếng qua đời. Ta sẽ thoát linh hồn giữa nẻo xa Ta hoá kiếp nên lời hát bài thơ Ta biến thành tâm tư mối tình tan vỡ Cho ta thành mơ Sống yên trong nghìn thu Vắng tanh như đời gió Ðắm trong tình cũ Bóng ta còn nhớ Thiên thu sầu u.
Tôi cũng thích nhạc opera và do đó thích bài LES MILLIONS D'ARLEQUIN. Tôi đã quên hẳn bài này, gần đây tôi qua Pháp chơi và gặp lại cô Khanh cùng đi kháng chiến với tôi ở Bình-Trị-Thiên thì cô này chép ra cho tôi lời ca tiếngViệt mà tôi đã soạn khi còn ở Thanh Hoá trong năm 1948, tạm gọi là:
Hắt Hiu Les Millions d'Arlequin Nhạc Ý - Lời Việt Phạm Duy
Chiều nay khi khói lam mờ buông Suối thu rơi đầy nguồn, hương gây giờ buồn. Nhạc lên sao hắt hiu chìm xuống Vì một ai đang não nuột, nhớ thương Trôi ven bờ thùy dương bóng xế ngày tàn Sẽ tan đi cung nhạc vàng cho vừng trăng tàn. Hương mây chiều còn rơi trắng xoá nẻo đường Chỉ còn tình thương tràn dâng Lòng người ru trong chiều vương. . . . . . . Gió không buồn hôn lá trên con đường xưa Nước không còn soi bóng đôi hoa thờ ơ, ớ ơ ờ Ta lặng nghe cánh chim đang về nơi tổ êm đềm Mặc cho chìm xuống bóng đêm. Chiều hắt hiu nay không còn buông rơi Người vẫn mang theo niềm yêu dấu.
Bỏ vùng Việt Minh về Hà Nội rồi đi thẳng vào sinh sống ở Saigon, tôi vẫn tiếp tục soạn lời ca cho nhạc cổ điển, dù tôi cũng rất bận bịu với những bài TÌNH CA QUÊ HƯƠNG của chính mình. Khi soạn lời ca cho bài CHANSON DE SOLVEIJ trích ra từ một đại-bi-kịch của Grieg, tôi chưa hề biết đến gió đêm tuyết lạnh của vùng Bắc Âu ra sao, nhưng tôi đã đưa vào lời ca những ý tưởng mà tôi đã nhét vào những bài hát siêu hình như bài LỮ HÀNH cũng được soạn ra trong lúc này.
Khúc Ca Ly Biệt Chanson De Solvejg Nhạc Grieg - Lời Việt Phạm Duy
Hồn Xuân vừa tàn hơi Hay nắng ấm lung linh qua đời Nghe lá biếc hơi thu rơi ngang trời. Người yêu dù xa xôi Xin nhớ tới quê hương u hoài Nghe gió tuyết đêm đông đang trông vời. Một lần người đưa tiễn nhau Như vẫn cầu lời hứa năm nào Ðằm thắm cho vui lòng nhau. Cuộc đời từ trong chiếc nôi Ðã quay về cùng với gió bụi Về chốn không tên xa xôi. Người đi về mai sau Nghe khóc lóc xe tang đưa sầu Nghe bóng xế khăn sô bay ngang đầu. Người đi vào không gian, Nghe oán trách đau thương vô vàn Nghe tiếng hát êm êm du linh hồn. Người về dần trong cõi mơ Như lúc nào vừa mới ra đời Chào đón xuân tươi ngày mới Cuộc đời từ trong chiếc nôi Ðã quay về cùng với gió bụi Về chốn không tên xa xôi.
Với cái đà soạn lời Việt cho nhạc cổ điển, tôi lợi dụng thời gian qua Pháp học nhạc để đi tìm mua những bản mà tôi thích. Trước đây, khi còn ở Chợ Neo tôi rất thích bài RÊVERIE của Schumann. Khi soạn lời Việt, tôi mường tưởng nhạc sĩ nhìn những chòm sao để mà mơ mộng. Tôi chơi chữ: vòm sao - vì sao - dù sao - mà sao...
Mơ mòng Rêverie Nhạc : R.Schumann - Lời Việt : Phạm Duy
Chiều rơi từ nơi nào xa vắng cũ Bóng đêm về đó, trời sầu tưởng nhớ Và lòng nặng mong chờ. Ngồi im nhìn lên vườn sao lấp ló Có muôn ngàn sao lững lờ Có ai run trong xa mờ. Người xưa về đâu từ khi lá úa ? Biết nhau chiều đó, trở về đường cũ Rồi biệt ly không ngờ. Người ơi ! Phải chăng lạc trong cánh gió ? Ðến bên đàn trăng tít mù Hoá thân ra sao mơ hồ. Vì sao lìa nhau để theo kiếp số ? Cách xa nhiều quá Nhờ đêm chiếu cho thêm mịt mù. Dù sao người trên trời cao vẫn nhớ Biết duyên bạc số Mà sao vẫn chưa quên tình hờ. Ðột nhiên hạt sao rụng như cánh lá Thấy tinh cầu ngã Tưởng là người cũ, là người của mong chờ. Tình ta hoà theo vệt sao bỡ ngỡ Tới nơi mơ hồ có một trời hoa Suốt một đời mơ ước thành tình ta.
Tại Pháp tôi soạn lời cho bài ÉLÉGIE của Massenet. Bài này có lời tiếng Pháp rất hay:
Bi Ca Élégie Nhạc : Massenet - Lời Việt : Phạm Duy
O doux printemps d'autrefois Vertes saisons, vous avez fui pour toujours. Je ne vois plus le ciel bleu Je n'entends plus le chant joyeux des oiseaux. En emportant mon bonheur O bien aimée, tu t'en es allée Et c'est en vain que revient le printemps. Oui, sans retour avec toi Le gai soleil, les jours riants sont partis. Comme en mon coeur, tout est sombre et glacé Tout est flétri pour toujours.
. . . . . . . .
Về đâu ơi hỡi bóng dáng ngày Xuân Có đôi tình nhân, Tóc xanh, và yêu mới một lần. Ðâu ơi hỡi những lúc trời thanh Có em và anh Lắng nghe loài chim hát tình trinh. Ðâu những tiếng nói lời ân ái Người yêu dấu ơi ! Xa vắng thôi ! Khi lứa đôi đã tan vỡ rồi Xuân sáng ngời chẳng tái hồi. Ôi hỡi ánh nắng ấm trời mai Tiếng em cười vui Ðã như chìm sâu tít mù khơi ! U tối lòng tôi, giá lạnh ơi ! Trái tim này Theo với chuỗi ngày Tàn rụng, rơi bay...
Trong thời gian du học ở Pháp (1954-1955), tôi rất yêu những ca khúc của một tài hoa sớm nở chóng tàn là Nicole Louvier và có soạn lời ca tiếng Việt cho bài SI TU ME DÉLIVRERAS của nàng. Rất buồn là tôi đã quên rồi. Nhưng tôi nhớ là đã vì nàng mà tôi soạn lời cho một trong những bài nhạc tình buồn nhất của thế giới. Ðó là bài SOMBRE DIMANCHE, được phóng tác từ nhạc dân ca cổ của nước Hung Gia Lợi. Bài này có hơi nhạc rất gần gũi với hơi nhạc của Nicole Louvier. Người đời có tạo một huyền thoại về bài CHỦ NHẬT BUỒN phóng tác từ nhạc bohémien này, nói rằng đã có người tự tử khi nghe bản nhạc...
Chủ Nhật Buồn Sombre Dimanche Nhạc : Seress Rejso - Lời Việt : Phạm Duy
Chủ nhật buồn, đi lê thê Cầm một vòng hoa đê mê. Bước chân về với gian nhà, Với trái tim cùng nặng nề. Xót xa gì ? Oán thương gì ? Ðã biết nuôi hương chia ly. Chót say mê đã yêu thì Dẫu vô duyên còn nặng thề. Ngồi một mình, nghe hơi mưa, Mặc lệ tràn câu thiên thu. Gió hiên ngoài nhắc một loài Dế dun hoài du thương du. Du hỡi du hời ! . . . . . . Chủ nhật buồn, tôi im hơi Vì đợi chờ không nguôi ngoai. Bước chân người nhớ thương tôi, Ðến với tôi thì muộn rồi ! Trước quan tài, khói hương mờ Bốc lên như vạn ngàn lời. Dẫu qua đời, mắt tôi cười Vẫn đăm chiêu nhìn về người. Hồn lìa rồi, nhưng em ơi, Tình còn nồng đôi con ngươi, Nhắc cho ai biết cuối đời Có một người yêu không thôi Du hỡi du hời !
Sau thời gian du học ở Pháp về, tôi tiếp tục soạn lời ca cho nhạc cổ điển. Soạn cho riêng mình, không do nhu cầu của ai cả...
Plaisir d'amour ne dure qu'un instant, chagrin d'amour durera toute la vie... Ðó là lời Pháp của bài PLAISIR D'AMOUR (Martini). Tôi soạn bài TÌNH VUI trong đó lại thấp thoáng chút tình sầu như trong những tình khúc của riêng tôi sau này:
Tình Vui Plaisir d'Amour Nhạc : Giovanni Martini - Lời Việt : Phạm Duy
Tình vui đôi lứa Khi đến thấp thoáng như giấc mơ Tình sầu rồi buông rơi lững lờ Ôi đắng cay thiên thu ! Ngày Xuân ấy Này một hoàng hôn khoác áo sương chiều mờ. Này một bàn tay, ta uống cho mê say đời ta. Niềm vui thơ ấu Xin nhớ thoáng không thương tiếc nhau Tình sầu rồi gây bao tiếng cười Oán trách nhau suốt đời. . . . . . Nhớ mái tóc xưa Hương cũ bát ngát giữa giấc mơ Tôi nhớ một đêm Ngồi im nhìn em xoã mái tóc êm đềm. Và thuyền hồn như lưu luyến Thuyền nhẹ nhàng trôi trên sóng mơ huyền. Nhớ đến lúc đêm dần tan. Bóng em hắt hiu chìm với tiếng than. Còn vui giây lát Xin hát khúc ca (a) tái sinh. Rồi buồn về mai sau Nhớ đền duyên với câu ân tình.
Người Việt yêu nhạc dù là ngoại đạo nhưng thường rất thích hát và thích nghe nhạc Công Giáo trong dịp Lễ Giáng Sinh. Tôi đã soạn những lời ca cho các bài AVE MARIA của Schubert và Gounod thuộc dòng nhạc cổ điển.
Ave Maria Schubert Lời Việt : Phạm Duy
Dâng về Mar-i-a Ðây những linh hồn đầy ưu tư Khép nép trong lòng Mẹ, ôi hết ưu phiền Ðàn con xin Mẹ âu yếm nối cho lành duyên. Hãy ban cho hương đời đã tan vỡ trong ngày qua Và đưa tới nơi mơ hồ. Mẹ ôi ! Sancta-a Mar-i-a. Lòng con run lên vì nghe tiếng chuông xa xa. Từ xưa thơ ấu, hoa xuân nở trong gió thơ Tàn kiếp mong linh hồn siêu thoát Thiên Ðường kia. Ave Mar-i-a.
Ave Maria Gounod Lời Việt : Phạm Duy
Cầu xin Mari-a ! Thấm nhuần một lòng thương chúng ta Ðoái hoài một đàn con xót xa. Mến trìu một bàn tay thiết tha của người. Mẹ ôi ! Mà lòng trinh tiết toả ngời. Người mà tình thiêng muôn đời Quỳ niệm, một vòng hoa đặt trên thánh giá Những khi chiều tà. Xin cầu một kiếp nào Mối tình xanh mãi mầu, tiếng hát chầu Ðưa bao duyên lành mới qua cầu. Hoa trong muôn vườn hát khoe mầu Người cười trong ánh nắng Tiếng reo yên lành. Ðây đó ta cùng nép dưới ban thờ xin cầu lời thương nhau. Amen.
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|